Cơn mưa và nỗi nhớ

Cơn mưa và nỗi nhớ

24/07/2019

Trời đã bắt đầu vào những cơn mưa đầu mùa, mà kiểu như mưa mùa hè, cơn mưa làm xua tan cái nóng của thời tiết, làm những cành cây hoa lá vui mừng hơn, làm cho những người nông dân không phải lo đến việc nước để tưới tiêu, và mưa nguyên buổi chiều và đến tối vẫn còn mưa rất to.
Đi làm về, rất nhiều người đã không đem theo áo mưa vì sáng đó trời trong xanh, không có dấu hiệu gì của trời sắp mưa, nhưng tôi thì áo mưa lúc nào cũng ở trong cốp xe.
Tôi làm trên lầu 3, khi đi về bước xuống lầu 1 thì có rất nhiều người đang đứng dưới sảnh vì lý do trời mưa to quá mà không có áo mưa để về, tôi mới nói trời như thế này còn lâu mới tạnh, và đúng thật trời mưa đến tối không ngớt một xíu nào, có lẻ trời mưa bù cho người dân vào những lúc nắng nóng.

Trời mưa sài gòn

Tôi chưa vội về, nên đứng dưới sảnh nhìn ra ngoài ngắm mưa, chợt nhớ về thời sinh viên khi học dưới Sài Gòn, Sài Gòn luôn có những cơn mưa bất chợt, mưa như một cảm xúc, chợt đến rồi chợt đi, tôi mới nhớ rằng xưa ở Sài Gòn không bao giờ mang theo áo mưa, vì khi trời mưa tôi chẳng phải vội vàng để trở về, tôi chẳng có ai chờ đợi tôi về, vì tôi ở ký túc xá của trường, chỉ có những người bạn thân nhắn tin hỏi sao giờ này chưa về? Tôi trả lời lại, trời mưa quá trú xíu rồi về thôi. Chợt nhận thấy rằng chỉ có mỗi mình mình không quá vội vàng để về nhà, hay đi đón con, cháu giờ tan học, hay không vội về nhà để nấu ăn cho gia đình,...

Trú mưa giữa sài gòn

Trời bỗng nhiên đổ cơn mưa lớn, có vẻ như ai cũng tất bật phải về, người thì chạy xe thật nhanh, người thì ghé cửa hàng ven đường để mua áo mưa- giờ giá áo mưa tăng lên bao nhiêu chắc cũng phải mua quá, nhưng tôi thì tiếc tiền không mua, mà cũng không phải đi xe nhanh làm gì, lúc đó tôi đi xe đạp mà, đi nhanh thì cũng sẽ bị ướt người, mà mua áo mưa thì tiếc tiền, thế nên tôi tìm nhà nào có hiên mà đóng cửa, hoặc chỗ nào có thể đứng nép vào một xíu mà không bị ướt cặp và người là đã mừng lắm rồi, nhìn mọi người vội vã, mình thì bình lặng, chậm chậm không vội vàng gì, nhìn từng dòng người đi qua, lại nghĩ đến quá nhiều điều, để nghĩ về những gì đã trải qua, những chuyện vui, chuyện buồn, mà đôi lúc thời gian đi quá nhanh không cho phép mình nghĩ đến nó nữa, dừng lại một xíu để ngẫm và ngắm.
Và đến giờ cái tính của tôi vẫn vậy, vẫn nhẹ nhàng, từ từ, mặc cho xã hội hiện đại thì đi rất nhanh, rất vội, vậy nên bạn cảm nhận được bao nhiêu cuộc sống? Bạn cảm nhận được bao nhiêu từ những điều nhỏ nhất, thân quen nhất với bạn, chắc là không các bạn nhỉ, vì chắc chỉ có mình mình mới sống chậm và không vội vã, còn các bạn thì quá bận, bận chạy theo doanh thu, những con số điều khiển các bạn, nên mình nghĩ một ngày chắc chắn các bạn sẽ lướt tin tức, facebook hoặc zalo, vậy các bạn bỏ ra vài phút nhỏ để đọc bài viêt của Nhịp sống nhỏ, để giúp các bạn cảm nhận một cách chân thật nhất.

Bình luận